6 Thời điểm bạn nên im lặng để tránh phiền phức

  1. Khi người khác buồn phiền, đau khổ

Biết vui với người vui, buồn với người buồn. Đó là động thái của người có giáo dưỡng, tri thức, biết điều, biết cư xử và thấu cảm. Không gì vô duyên hơn khi người khác khóc mà mình lại cười – hoặc ngược lại. Sự “lệch pha” đó khả dĩ khiến chúng ta trở nên lố bịch, hợm hĩnh và kiêu ngạo.

Có một nhà tâm lý học người Mỹ từng nói: “Có đến ít nhất 80% lời nói của chúng ta trong cuộc đời này là không cần thiết”. Người khôn ngoan sẽ chọn lấy cho mình sự im lặng trong những trường hợp như vậy. Họ giữ lại những cảm xúc đang trào lên trong mình. Chỉ một điều đơn giản là im lặng, họ đã tránh gây ra tổn thương cho người khác. Họ hiểu rằng những lời nói trong lúc người khác đang đau buồn thường có tính sát thương lớn dễ làm tổn thương người nghe dù bản thân ta không hề cố ý. Trong trường hợp này, im lặng chính là bạn đang từ chối việc làm tổn thương người khác. Bởi không ai biết chính xác nỗi buồn của người khác vì mỗi chúng ta cảm nhận nỗi đau một cách khác nhau. Và một người đang đau lòng có thể chỉ muốn hét lên rằng: “Không! Bạn không biết gì cả! Không ai có thể hiểu được nỗi buồn của tôi đâu!”.

  1. Khi người khác suy tư, lao động trí óc

Để tăng cường khả năng sáng tạo, nhiều người chọn cách làm việc trong môi trường im lặng. Thực tế, sự sáng tạo chỉ đến trong một môi trường yên tĩnh. Do đó, những nhà thơ nhà văn, các chuyên gia chiến lược, chuyên gia tình báo, nhà phát minh… đều làm việc trong môi trường im lặng.

Sự im lặng là “vương quốc” của hoạt động trí óc. Nhờ đó mà có những kiệt tác, sự cao thượng, sự hiểu biết, sự trưởng thành, sự hồi tâm… Văn hào W. Goethe xác định: “Tài năng được nuôi dưỡng trong cô tịch, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông tố cuộc đời”. Cho nên, thấy người khác trầm tư mặc tưởng, đừng phá “khoảng riêng” của họ. Sự im lặng lúc đó thực sự cần thiết và có ý nghĩa.

  1. Khi người khác không hiểu mình

Không có ai nhìn thấy bạn đang khổ sở thế nào đâu. Không có ai biết bạn đang ra sao đâu? Những người xuất hiện bên đời bạn họ không nhất thiết phải hiểu cho nỗi lòng của bạn. Bởi vì, chúng ta sinh ra đã là một bản thể riêng biệt. Họ có suy nghĩ của họ. Việc của bạn chỉ khi đặt lên người họ thì họ mới biết cảm giác đó. Còn không, họ sẽ chẳng bao giờ hiểu. Vậy nên đừng cố tìm một người hiểu mình.

Khi chưa được hiểu, chúng ta cần cởi mở và hoà đồng để người khác có thể hiểu mình hơn – dù không thể hiểu hết. Nhưng nếu bạn cảm thấy người ta thực sự không thể hiểu hoặc không muốn hiểu thì tốt nhất là im lặng. Nếu không, những gì bạn nói có thể gây “dị ứng” hoặc hiềm thù.

  1. Khi người khác nói về vấn đề mình không am hiểu

Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Người khôn ngoan chỉ nói những điều mình biết rõ và hoàn toàn im lặng đối với những gì mình không biết hoặc mơ hồ. Đừng ảo tưởng mình là “bách khoa tự điển”. Nhà bác học A. Edison nói: “Điều chúng ta biết chỉ là một giọt nước, điều chúng ta không biết là cả đại dương”. Còn hiền triết Socrates thừa nhận: “Tôi không biết gì cả, đó là điều tôi biết rõ nhất”. Chỉ là người bình thường, chúng ta càng cần khiêm nhường mà biết im lặng.

Nói thì đơn giản nhưng cần nhớ rằng lời nói của ta có thể gây ảnh hưởng đến chính bản thân và người khác. Khi chúng ta trò chuyện, mọi người sẽ thu được các thông tin cần thiết từ nhiều nguồn khác nhau. Bởi vậy, khi không biết về thông tin chính xác, đừng vội vàng mà nói bừa. Không ít người cho rằng, việc nói rằng mình không biết, không có thông tin sẽ thật mất mặt. Nhớ rằng, không ai là biết hết tất cả mọi thứ. Bạn có thể nói những thông tin mình biết nhưng đừng nói như thể bản thân chắc chắn, để đối phương hiểu nhầm. Một câu nói vu vơ của bạn có thể cung cấp thông tin sai lệch, khiến người khác lệch hướng vì những thông tin đó. Tốt hơn hết, khi không biết chính xác về thông tin bản thân đang có, hãy im lặng hoặc giúp đỡ họ bằng cách chỉ đến một người khác mà bạn biết rằng có hiểu biết về lĩnh vực đó. Chữ tín trong giao tiếp nằm chính ở những im lặng này.

  1. Khi người khác khoe khoang, lý sự

Thùng rỗng kêu to. Càng hiểu biết người ta càng ít nói, thâm trầm và cảm thông. Trong 4 phép toán, phép trừ là… “dễ” nhất, nhưng lại đầy ý nghĩa. Chỉ vì ngu dốt nên mới độc đoán, khắt khe hoặc cố chấp. Khoe khoang và lý sự là “đặc điểm” của đầu óc nông cạn, thiển cận. Dốt thì hay nói chữ để cố che lấp khiếm khuyết của mình.

Không một ai trên đời có thể vui vẻ khi nghe người khác nhận xét mình kém hơn hay phải nhận những lời khinh bỉ, coi thường. Tất cả những người thích thể hiện cảm giác vượt trội hơn người đều vô hình trung tạo ra cảm xúc bất mãn, thậm chí là ganh ghét, căm thù từ người đối diện. Ngay cả khi bạn là người am hiểu rất nhiều kiến thức đi chăng nữa, chớp mắt sự việc đã lại biến hóa, thay đổi và hơn nữa không bao giờ ngừng thay đổi. Cho nên, đối diện với kẻ khoe khoang bạn cần duy trì thái độ khiêm tốn, dè dặt, cẩn trọng, dám thừa nhận bản thân còn thiếu sót hơn là việc tự cho rằng mình giỏi giang, thông minh. Mà tốt hơn hết là bạn nên im lặng.

Advertisement
mgid.com, 717422, DIRECT, d4c29acad76ce94f
Advertisement

  1. Khi người khác không cần mình góp ý kiến

Đừng bao giờ “xía” vào chuyện của người khác hoặc tò mò chuyện của họ. Vả lại, nói nhiều thì sai nhiều. Nói thiên lệch thì mất lẽ chính, nói huênh hoang rồi đến chỗ đuối, nói xiên xẹo rồi đến chỗ sai trái, nói giấu giếm sẽ đến chỗ cùng. Có câu nói: “Đàm luận khiến người ta hiểu biết, nhưng im lặng là trường học của sự khôn ngoan”. Im lặng còn là yêu thương, tha thứ, và là cuộc sống.

Cổ nhân dạy: “Im lặng, lắng nghe, ghi nhớ, hành động và khôn ngoan là 5 cung bậc khác nhau của trí tuệ”. Có thể coi đây là ngũ-cung-sống của cuộc đời. Tóm lại, im lặng là một nghệ thuật kỳ diệu và là cách thể hiện văn hoá cao cấp. Nói ra được thì tốt nhưng có khi im lặng lại tốt hơn. Ta nên học lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương. Nhưng khó đấy, bài học này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết đời sống là vô thường bất chợt.

Advertisement
Chia sẻ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*