Giàu không ai sánh bằng nếu tích đủ 4 điều này

Thứ nhất: Cha mẹ

Có một người cha mắc chứng Alzheimer, trí nhớ càng ngày càng kém, đến con trai mình cũng chẳng nhận ra. Một hôm anh đưa ông đi ăn hàng, trong đĩa còn lại hai cái bánh bao, người cha liền cầm lấy cho vào túi. Anh rất sững sờ. Rồi người cha nói: “Hai cái này để dành cho con trai tôi, nó thích ăn nhất cái này.” Thời gian trôi đi, cha mẹ rồi cũng sẽ già, và đổ bệnh. Có lúc, dù bản thân họ chẳng nhớ, quên đi tất cả nhưng tình yêu đối với con cái thì luôn thường trực.

Trên đời này còn gì đáng quý hơn, đáng trân trọng hơn là cha mẹ – những người sinh thành, dưỡng dục và yêu thương ta. Bởi tình yêu thương của cha mẹ chính là tài phú của cuộc đời con cái.

“Chúng ta còn nhiều thời gian nhưng cha mẹ thì không”. Có bao nhiêu người kịp nhận ra điều này trước khi quá muộn? Có bao nhiêu người đã phải nói “giá như”, giá như cha mẹ ở bên ta lâu hơn hoặc giá như ngày cha mẹ còn sống, ta đã về bên họ nhiều hơn, yêu thương và báo đáp nhiều hơn?

Nếu mỗi năm bạn về nhà 7 ngày dịp Tết Nguyên đán, dành nhiều nhất 11 giờ mỗi ngày bên cha mẹ. Nếu cha mẹ bây giờ 60 tuổi, giả sử họ sống đến 80, bạn chỉ có thể ở bên họ 1.540 giờ, tương đương với 64 ngày.

Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!

Càng trưởng thành thì càng muốn về nhà – câu nói này thật sự không sai. Nơi ngày xưa bạn muốn rời khỏi nhanh nhất để khám phá thế giới giờ lại chính là nơi bình yên và an toàn nhất để trở về. Bạn sẽ nhận ra rằng dù lớn chừng này rồi thì khi về quê bạn vẫn là một đứa trẻ, được cha mẹ chăm từng bữa cơm, giấc ngủ. Mà không chỉ bạn mong được về nhà đâu, cha mẹ còn ngóng trông bạn nhiều hơn nữa. Khoản tiền bạn chuyển về nhà mỗi tháng với cha mẹ không quý bằng một bữa cơm cả nhà quây quần bên nhau. Ở đó, cha tất tả chạy ra chợ tìm mua con gà thả vườn hay bó rau tươi để mẹ nấu những món con thích ăn nhất và cả nhà có thể gắp thức ăn cho nhau như những ngày con còn nhỏ. Lúc đó bạn sẽ cảm nhận được sâu sắc cảm giác “mong lần nào con về mọi người vẫn sẽ luôn ở đó”.

Nếu còn có bố mẹ trên cuộc đời này để báo hiếu, để yêu thương thì đó chính là sự “giàu có” nhất mà bao nhiêu người muốn có cũng đã quá muộn màng…

 

Thứ 2: Bản thân

Mỗi cá nhân đều có những đặc điểm tuyệt vời riêng. Đà điểu rất giỏi chạy nhanh còn đại bàng thì có khả năng bay cao. Không ai đánh giá cao đà điểu ở khả năng bay hay huấn luyện đại bàng để chạy nhanh cả. Vì vậy, bạn cần biết rõ các giá trị của của bản thân mình.

“Với cả thế giới, bạn chỉ là một ai đó, nhưng với một ai đó bạn là cả thế giới”. Chúng ta sẽ gặp gỡ, quen biết và yêu thương biết bao nhiêu người, có người coi bạn như ngọc quý, cầm trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan nhưng cũng có người chỉ coi bạn là người dưng ngang đời không chút do dự.

Điều đó không quan trọng, quan trọng là khi đối diện với sự quý trọng hay dửng dưng của người khác, cũng cần bình thản, bởi ta đâu có điều khiển được. Hãy cứ yêu thương bản thân, tôn trọng đức hạnh và tin vào giá trị của chính mình, đây chính là điều quý giá nhất của mỗi người. Ai cũng có thể khinh thường ta, đó là quyền của họ, ai cũng có thể hiểu lầm ta, đó là quyết định của riêng họ, chỉ có ta phải luôn giữ vững đức hạnh, không ngừng nỗ lực, luôn làm chủ chính mình, yêu thương mình.

Bạn hãy nhớ một điều thế này, đối thủ mạnh nhất của chúng ta không nhất thiết phải là người khác, mà là chính chúng ta. Trước khi vượt qua người khác, bạn phải vượt qua chính mình trước đã.

Có một câu chuyện như sau: Có hai đứa trẻ thích vẽ tranh. Những bức tranh của đứa trẻ đầu tiên được dán trên tường cho người khác chiêm ngưỡng, còn những bức tranh của đứa trẻ thứ hai thì bị ném vào giỏ giấy một cách không thương tiếc.

Ba năm sau, có cuộc triển lãm tranh và những bức tranh của người thứ nhất được treo đầy tường khiến những bậc phụ huynh tới chiêm ngưỡng và không ngừng trầm trồ ca ngợi. Còn tranh của người thứ hai thì lại không được trưng bày tại cuộc triển lãm, điều này khiến anh ta mỗi khi vẽ tranh thì vứt đầy sọt rác và mọi người sẽ luôn nhìn thấy tranh của anh vương vãi ra sàn.

Tuy nhiên, 30 năm sau, người đầu tiên có kỹ năng nhưng tranh người này vẽ là bình thường và chẳng có gì mới mẻ, chỉ để lại những ký ức về vinh quang thời thơ ấu, còn người thứ hai đã là một họa sĩ vĩ đại trên toàn thế giới.

Tại sao lại thế? Điều này là do sự lạc hậu của người đầu tiên là vì anh ta đặt mục đích vẽ để giành lấy danh dự, khen ngợi và thành công nhưng anh thứ hai lại khác. Tuy anh vẽ của người thứ hai lúc ở trường không hề được khen ngợi, thậm chí bị vò rồi vứt đi nhưng anh đã nỗ lực không ngừng để cho ra những bức tranh hoàn hảo nhất để vượt lên chính mình.

Thay vì tin tưởng và thấu hiểu bản thân, rất nhiều người trong chúng ta lại tìm kiếm giá trị của mình thông qua sự công nhận của người khác. Chúng ta vẫn luôn ôm hy vọng rằng một ngày nào đó, những điều tốt đẹp mình có sẽ được mọi người trân trọng. Ý kiến của những người xung quanh từ lúc nào đã trở thành “điều kiện” để chứng minh cho sự trọn vẹn, đủ đầy của chúng ta. Ta sẽ sống trong sự lo âu và không còn được là chính mình.

Lúc này, điều đầu tiên cần làm đó là yêu bản thân. Dù vẫn còn nhiều khiếm khuyết, bất toàn, những hãy tôn trọng và chấp nhận chính con người thật của mình. Hãy biết ơn và học hỏi từ những lời góp ý, nhưng đừng vì những lời nói đó mà hạ thấp đi giá trị của mình. Việc nỗ lực để hoàn thiện hơn không đồng nghĩa với hành động tự phán xét. Khi biết yêu thương bản thân và ngưng tìm kiếm những lời tán thưởng bên ngoài, vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong mới có cơ hội để tỏa sáng.

Thứ 3: Bạn bè

“Cao sơn lưu thủy, tri kỷ khó tìm”. Nếu trong cuộc đời mình, bạn có một hay hai người bạn tâm giao như vậy quả thực là một điều vô vàn hạnh phúc và may mắn. Không phải ai sống trên cõi đời này cũng có những người bạn tri kỷ như vậy. Có người nói rằng tri kỷ đời này là người thân của mình đời trước. Người thân của mình đời này lại có thể trở thành tri kỷ kiếp sau.

Trong một viện bảo tàng nọ, có một “hộp cắt tóc” được đặt ở đó, và câu chuyện đằng sau nó thật ấm áp, khiến bao người phải cảm động.

Chủ nhân của chiếc hộp đó là một anh thợ cắt tóc bình thường, kiếm sống bằng nghề cắt tóc cho mọi người.

Anh ấy thường xuyên cắt tóc, cạo râu cho một họa sĩ. Hai người họ cũng tâm sự đủ chuyện với nhau và dần trở thành những người bạn thân không thể tách rời.

Trong chiếc hộp này, người thợ cắt tóc đã để những dụng cụ cắt tóc của mình bên trong, cộng thêm một bức tranh do chính người bạn thân anh ấy để lại. Trên bức tranh là dòng chữ “Tặng tôi một người bạn”.

Sau khi người họa sĩ qua đời, có người muốn mua lại chiếc hộp này, nhưng người thợ cắt tóc đã từ chối, anh nói: “Dù có bao nhiêu tiền đi nữa, cũng không thể mua được lòng kính trọng của tôi đối với anh họa sĩ.”

Sau này, anh thợ cắt tóc đã quyết định gửi chiếc hộp cắt tóc quý giá này vào viện bảo tàng ở quê nhà, để lưu giữ lại tình bạn cao quý của mình.

Tình bạn chân chính là một món quà tuyệt vời và diệu kì giúp bạn cảm thấy cuộc đời thật đầy ý nghĩa. Một người tri kỉ thật sự, sẽ không quan tâm đến danh tính, nghề nghiệp, xuất thân của bạn.

Cái họ nhìn nhận bạn, là tấm lòng, thông qua sự giao tiếp chân thành, họ cảm nhận được tính cách và nhân phẩm của bạn là thứ đáng để họ trân trọng và kết giao. Đừng bao giờ dùng tiền bạc để đong đếm tình bạn. Tình cảm chân thành luôn chịu được thử thách của thời gian, và sẽ ngày càng trở nên êm dịu hơn theo năm tháng.

Advertisement
mgid.com, 717422, DIRECT, d4c29acad76ce94f
Advertisement

Cơ duyên gặp gỡ trên đời không nhiều, Phật có dạy kiếp trước ngoái đầu 500 lần kiếp này mới có duyên gặp mặt. Đã là bạn tức là lương duyên, cùng nhau nâng niu, gìn giữ mối duyên ấy thật đáng quý biết bao. Bạn tốt giúp ta tốt lên, để ta thấy tình người nồng ấm, cuộc đời tươi đẹp hơn, không giữ điều này thì giữ điều nào?

Thứ 4: Con cái

Tìm trên khắp thế gian tình nào quý giá bằng tình thân, mối liên hệ nào gắn kết bằng tình cảm gia đình, có lẽ vậy mà bất cứ ai cũng mong mỏi còn bên cạnh người thân thương nhất. Con cái là món quà quý giá mà thượng đế ban tặng cho con người, để mỗi người trong họ được làm cha, làm mẹ, mang trong mình danh phận và thiên chức cao quý, thiêng liêng nhất. Xuất phát từ mối quan hệ máu mủ ruột rà tình cảm giữa con cái cha mẹ cũng hình thành từ đó. Tình cảm đó được hình thành, ăn sâu bén rể thành thứ tình thân không thể quên cũng không thể dứt bỏ.

Con cái không chỉ mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho cha mẹ mà còn là bờ vai nương tựa vững chắc cho cha mẹ lúc về già. Nói về chỗ dựa vững chắc, người ta luôn nhắc về cha mẹ, gia đình như bến đỗ, bão tố dừng sau cánh cửa của con cái nhưng đôi lúc cũng hãy để làm việc đó cho cha mẹ. Con người chẳng ai tránh được cái vòng bủa vây của sinh – lão – bệnh – tử. Những lúc ốm, đau, mệt mỏi đó có bên giường bệnh đứa con hiếu tử cơm nước cận kề thì còn niềm vui, niềm tự hào nào hơn thế.

Ở cái tuổi heo may gió thổi ngẫm lại mới thấy, những khi hàn huyên cùng bạn bè ta tự hào cái gì, người có đàn con ngoan, vâng lời, hiếu thuận cha mẹ dù nghèo vẫn được mọi người lặng lẽ ngưỡng mộ. Những lúc đấy, chính bản thân ta cũng hiểu, con cái là món quà vô giá ta đánh đổi cả cuộc đời có được mà vẫn hạnh phúc.

Con cái là lộc trời ban, đến với mình như một món quà, có trách nhiệm nhưng thật nhiều niềm vui. Yêu thương con cái sẽ gieo nhân lành gặt quả ngọt. Một đứa trẻ từ nguyên sơ thành người trưởng thành, tốt đẹp, thật đáng tự hào biết bao. Và con cái cũng là điểm tựa, là chỗ dựa tinh thần, là điều quý giá nhất đời của cha mẹ. Hãy để con đến với thế giới bằng sự chào đón và lớn lên bằng sự chăm sóc thật chu toàn.

Advertisement
Chia sẻ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*