Làm người mà phạm 4 điều này 3 đời trả nghiệp không hết

1.Kính sợ Thần Phật

Từ thuở khai thiên lập địa đến nay,  những thế hệ tiền bối của các dân tộc Á Đông đều tín Thần kính Thần. Người người đều tin rằng, con người là do Thần sáng tạo ra, trời đất vạn vật là do Thần sáng tạo ra, vũ trụ thiên thể cũng là do Thần sáng tạo ra. Con người có ‘sinh lão bệnh t.ử’, vũ trụ có ‘thành trụ hoại d.iệt’ cũng đều vận hành theo ý chí của Thần.

Tuy nhiên mấy chục năm gần đây, người không tin Thần Phật nhiều lên, họ chỉ tin vào đời này, tin vào vật chất, địa vị, danh vọng họ giành được mới là có giá trị, có ý nghĩa, mới là mục tiêu sống và phấn đấu. Vô hình trung đã phá vỡ mất nền tảng đạo đức ước thúc, quy chính các mối quan h.ệ trong gia đình và xã hội, khiến xã hội xảy ra nhiều vấn nạn nhức nhối mọi lúc mọi nơi. 

Những người già vẫn thường hay dạy bảo con cháu: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, thật đúng đắn và trí tuệ. Lời nói này đồng nghĩa với đạo lý “Thà tin rằng có, còn hơn là không”, tức là dành cho những người không tin Thần Phật, nhân quả.

2 . Kính sợ Trời Đất

Người xưa quan niệm: Trời là càn, đất là khôn. Trời đất do nguyên khí sinh ra. Đạo của trời đất rộng lớn, nhân hậu, cao khiết, sáng suốt, xa xôi, lâu dài. Trời đất vạn vật có ân đức dưỡng dục con người. Rời xa khỏi ánh nắng, không khí và nước thì con người khó có thể tồn tại được. Vì vậy con người nên từ nội tâm mà có lòng kính sợ cảm ân đối với trời đất vạn vật.

Vì không biết sợ trời đất nên con người, như ai đó tự nhận là chúa tể của muôn loài, như ai đó tự phong là quyền năng của vạn vật. Đến cả chúa sơn như sư tử cũng bị con người nhốt vào cũi, khỏe như voi nhổ cả cây, đạp nát cả cánh rừng cũng bị sai khiến săn bắt đồng loại, hoặc xích vào chuồng đặt trong công viên giải trí cho trẻ con trêu chọc.

Chúng ta kiêu ngạo làm chúa tế muôn loài, được quyền sinh quyền sát, quyền cho tồn tại loài này, quyền cho tuyệt diệt giống kia. Tàn phá màu xanh, khoanh đất làm công nghiệp đùn khói và khí độc lên trời, đổ chất thải rắn ra môi trường, bơm chất thải lỏng ra sông ngòi, biển hồ rồi lại hò nhau chống biến đổi khí hậu, làm trong sạch môi trường.

3.Kính sợ đạo đức

Có câu nói: “Không có lòng trắc ẩn thì không phải con người. Không có cái tâm xấu hổ, ghét cái xấu cái ác thì không phải con người. Không có lòng khiêm nhường thì không phải là con người. Không phân biệt được đúng sai thì không phải là con người”. Bốn cái tâm này chính là đạo đức cần phải có để làm người.

“Người đang làm, Trời đang nhìn; trên đầu ba thước có Thần linh; việc trái với lương tâm thì không thể làm…” Đức của con người luôn luôn đứng ở vị trí số 1. Không có đức thì không thể nào có chân tài thực học. Một người chỉ cần không ngừng tăng cường tu dưỡng về phẩm đức thì bất kể ở vào hoàn cảnh phức tạp như thế nào cũng sẽ không bị mê mất phương hướng, đồng thời không ngừng tăng tiến về học vấn. Chỉ cần không còn một chút xấu, ác nào thì có thể đứng giữa bầy hổ sói. Có đức lớn thì ắt sẽ có tài lớn. Không trọng đức, học được một chút xíu nông cạn bề ngoài liền tự cao tự đại, tự khoe khoang đắc ý, tự tư tự lợi, cuối cùng có thể “khôn quá hóa sai lầm”, một bước sa chân thành nỗi hận ngàn năm.

  1. Kính sợ tổ tiên

Giao thừa, Thanh minh, Vu Lan là những ngày lễ tết truyền thống thờ tổ tiên. Mục đích là để nhắc nhở người đời sau rằng: tổ tiên là nguồn gốc của con người, làm người thì không được quên tổ tiên, biết được cội nguồn thì mới có thể phát triển lâu bền.

Từ lâu, trong nhận thức dân gian, thể x.ác và linh h.ồn vừa gắn bó, vừa tách biệt. Chúng gắn bó khi sống và tách biệt khi c.hết. Thân xác sẽ hòa vào cát bụi nhưng phần hồn vẫn tồn tại, sống ở một thế giới khác. Cõi âm ấy cũng có mọi nhu cầu như cuộc sống dương gian. Ông bà, cha mẹ dù qua đời nhưng vẫn luôn hiện diện trong tâm tưởng của con cháu. Và con cháu luôn cảm thấy có trách nhiệm, nhớ ơn với họ. Họ tin rằng ông bà và tổ tiên có thể dõi theo, phù hộ độ trì cho con cháu. 

Advertisement
mgid.com, 717422, DIRECT, d4c29acad76ce94f
Advertisement

Chính vì thế mà trải qua bao thăng trầm, biến cố của lịch sử, thờ cúng tổ tiên vẫn chiếm vị trí quan trọng trong đời sống tinh thần của người Việt Nam; là nét đẹp văn hóa truyền thống, thấm đượm đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”.

Người không nhớ cội nguồn, tổ tiên thì khác gì cây không có cội, sông không có nguồn? Thời gian qua, nhiều gia đình rơi vào bất lực chứng kiến người thân bỗng trở nên xa lạ, kỳ cục sau khi gia nhập một hội tà đạo, trở về đ.ập p.há bàn thờ tổ tiên, bác bỏ mọi kiến thức khoa học, thậm chí lôi trẻ nhỏ đi nghe đạo bỏ bê học hành, những người xung quanh chỉ biết rơi nước mắt, không thể nào lý giải nổi. 

Con người có quyền tự do tín ngưỡng, đạo giáo nào cũng dạy con người ta hướng thiện. Nhưng nếu có một đạo nào đi ngược lại với giá trị đạo đức, phỉ báng tổ tiên, bất hiếu với bố mẹ thì cần phải tránh xa!

 

Advertisement
Chia sẻ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*